Danh sách Blog của Tôi

Bài viết được yêu thích

Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc tâm hồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc tâm hồn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

Bài văn lạ của học trò nghèo gây “sốc” với giáo viên trường Ams

1 nhận xét

“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”.

Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .
Bài văn lạ của học trò nghèo gây “sốc” với GV trường Ams (THPT Hà Nội - Amsterdam)
Trên đây là bài văn của học trò Nguyễn Trung Hiếu, hiện là học sinh lớp 11 chuyên lý, trường trường Ams (THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam). Bài văn “lạ” trước hết bởi đề bài văn nghị luận cô giao là “Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, thay vì trình bày chung các quan điểm thì Hiếu đã lấy ngay câu chuyện thật đang phải trải qua của gia đình mình để nhìn nhận, phân tích vai trò của đồng tiền.
Bài văn của em đã lật tung quan niệm bấy lâu nay của nhiều người coi trường Ams là trường “của con nhà giàu” (!?). Nhìn cách tiêu xài hay xe cộ sử dụng để đến trường của một bộ phận học sinh trường Ams, rất nhiều người cứ nhầm tưởng như thế. Chỉ những thày cô giáo đang công tác ở trường Ams mới hiểu rõ đó là ngộ nhận. Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam là nơi quy tụ các học sinh giỏi, còn trong hàng nghìn học sinh đang theo học ở trường cũng có rất nhiều hoàn cảnh, số phận. Và trường hợp em Nguyễn Trung Hiếu là một ví dụ.
Tuy nhiên, bài văn của Hiếu cũng đã gây “sốc” với ngay chính nhiều thày cô đang giảng dạy tại trường bởi hoàn cảnh của gia đình em. Và hơn thế, các thày cô rất khâm phục ý chí nghị lực của cậu học trò nghèo nhưng học giỏi này. Hiếu chưa nằm trong tốp học sinh xuất sắc của trường, nhưng cũng là một học sinh khá thông minh. Năm học vừa qua em đã đoạt giải nhì trong kì thi Olympic vật lí và cuối năm được cô giáo chủ nhiệm nhận xét trong học bạ là học sinh học giỏi đều các môn học.
Đến thăm gia đình em mới thấy hoàn cảnh gia đình quả rất khó khăn. Mẹ Hiếu (chị Nguyễn Thị Hạnh) bị suy thận mãn tính nặng phải chạy thận đã 8 năm. Bố Hiếu (anh Nguyễn Xuân Sơn) sức khỏe kém, theo bà nội em kể thì bố em từ nhỏ bị viêm tai giữa, đến khi phát hiện máu chảy ra đằng tai mới cho đến bệnh viện thì đã muộn, bác sĩ nói đã “ăn vào não” và để lại di chứng là trí nhớ và sức khỏe bị giảm sút, không có khả năng lao động. Bà nội Hiếu đã cao tuổi mắt lòa. Mọi chi tiêu cho 5 người trong gia đình Hiếu ở giữa Hà Nội trong thời buổi giá cả leo thang đều chủ yếu trông chờ ở số lương hưu ít ỏi của ông nội em - một cựu quân nhân hiện đang ốm nằm liệt giường …
Cảm thông với gia cảnh của em, Ban giám hiệu nhà trường đã phát động phong trào “Nhà giáo trường Ams đỡ đầu cho học sinh nghèo, học sinh có hoàn cảnh đặc biệt”. Sau một tháng triển khai, tính đến trung tuần tháng 10/2011, ban vận động đã nhận quyên góp và chuyển tới em Nguyễn Trung Hiếu số tiền là 12,9 triệu đồng và một bộ laptop. Ngoài ra, để có nguồn tài chính ổn định và giúp em Hiếu có điều kiện học tập nâng cao trình độ các thày cô còn có hình thức chia sẻ phong phú khác như trích lương “tặng hàng tháng” cho em Hiếu 450 ngàn đồng; thày Nguyễn Trọng Tuấn nguyên hiệu phó nhà trường cam kết cho em Hiếu vay hàng tháng 500 ngàn đồng cho đến khi học hết lớp 12; còn cô Nguyễn Thúy Hằng giáo viên toán thì tặng em một suất học bổng cho tất cả các môn học ở trung tâm “Học mãi”… Hiện nay cuộc vận động vẫn tiếp tục được triển khai.
Nguyễn Trung Hiếu cho biết em rất xúc động trước tình cảm các thày cô dành cho em và gia đình. Em không còn phải nhịn ăn sáng để đi học nữa. Em tự hứa sẽ thật cố gắng để giành thành tích cao hơn trong học tập nhằm vượt lên số phận và để ngày mai lập nghiệp, không phụ lòng mong mỏi của các thày cô, của gia đình …
Vũ Quốc Lịch
(Giáo viên trường THPT chuyên Hà Nội Amsterdam)
*Dưới đây là bài văn của Hiếu đã gây “sốc” với giáo viên trường THPT Hà Nội - Amsterdam.
Thư gửi mẹ.
Mẹ thân yêu của con !
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.
Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.
Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …
Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …
Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …
Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.
Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011

Chúc mừng ngày Phụ nữ Việt Nam

0 nhận xét
        Tôi không có đủ vốn từ để có thể lột tả được hết những suy nghĩ, những cảm xúc của mình về người phụ nữ. Nhưng tôi biết - bên cạnh những bề bộn, xô bồ của cuộc sống - có một thứ ánh sáng còn trong sáng, hiền dịu hơn cả ánh sáng của Trăng rằm, đó chính là phụ nữ. Cái ánh sáng trong sáng, hiền dịu đó là tình mẫu tử của người mẹ; là lòng chung thủy, son sắc của người vợ; là tình yêu của cô gái,… Tất cả tạo nên một thế giới huyền bí mà cuộc đời tôi cũng như bạn không thể không có nó.


          Xin dâng tặng những ngôn từ đẹp đẽ nhất, những bông hoa rực rỡ nhất, những tình cảm chân thành nhất đến những người phụ nữ đáng yêu - những người phụ nữ Việt Nam. Xin cám ơn người đẹp, người đã giúp đàn ông chúng tôi được yêu, người đã giúp chúng tôi có những giây phút thăng hoa trong cuộc sống đầy gấp gáp, đã giúp chúng tôi lúc trở lên mạnh mẽ, đôi khi lại thấy nhỏ nhoi, mềm yếu. Xin được gửi đến Phụ nữ Việt Nam một trời hoa hồng rực rỡ, một trời yêu thương chân thành. Lòng biết ơn đến người mẹ, người chị thân yêu. Và một đóa hoa tình yêu dâng tặng vài người phụ nữ của tôi.! Chúc mừng ngày Phụ nữ Việt Nam 20-10


Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

Nếu con có thể sống, con phải nhớ rằng mẹ luôn yêu con ...

0 nhận xét

Câu chuyện cảm động về sự hy sinh của một người mẹ trong trận động đất diễn ra ở Nhật Bản đang làm đông đảo dân cư mạng xã hội Facebook rơi nước mắt.
Chuyện kể rằng... Khi trận động đất xảy ra, khi đội cứu hộ tiếp cận hiện trường hoang tàn thuộc về ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ trông thấy thi thể bất động của cô qua các khe nứt. Nhưng tư thế của cô thật kì lạ, trông cô như đang quỳ xuống như khi cầu nguyện, thân cô hướng về phía trước, và hai tay cô như đang bọc lấy thứ gì đó. Ngôi nhà đổ nát đã đè quỵ hoàn toàn lưng và đầu của cô.
Dù rất khó khăn, người đội trưởng vẫn cố gắng đưa tay qua các khe nứt để chạm tới thân người phụ nữ. Ông hy vọng mong manh rằng cô vẫn sống. Tuy nhiên, làn da lạnh và cơ thể cứng đã bảo ông rằng người phụ nữ này đã vĩnh viễn ra đi.
Ông và các thành viên còn lại của đội tiếp tục tìm kiếm ở các căn nhà đổ nát kế tiếp. Linh tính mách bảo điều gì đó, người đội trưởng bị thôi thúc quay lại căn nhà sụp đổ của người phụ nữ đó. Một lần nữa, ông lại lần mò một cách khó nhọc bên dưới không gian chật hẹp cơ thể đã lạnh của người phụ nữ, và bất ngờ thay, ông reo lên một cách mừng rỡ: "Một đứa trẻ, là một đứa trẻ!".
Cả đội đã cùng với nhau, cẩn thận di dời từng mảnh đổ vỡ của căn nhà chung quanh người cô. Một cậu bé 3 tháng tuổi đã được tìm thấy trong tấm chăn hoa bên dưới thân người mẹ đã mất của mình. Người mẹ đã hy sinh thân mình để cứu lấy cậu bé , khi căn nhà sụp đổ, cô đã ôm trọn đứa trẻ và gánh lấy toàn bộ sức nặng của tòa nhà, đứa trẻ vẫn ngủ, một cách bình yên khi người đội trưởng đưa ra.
 
 "Nếu con có thể sống, con phải nhớ rằng mẹ luôn yêu con"

Bác sỹ nhanh chóng kiểm tra cậu bé, khi mở tấm chăn ông thấy một chiếc điện thoại. Một dòng chữ vẫn sáng trên màn hình. Dòng chữ nói rằng: "Nếu con có thể sống, con phải nhớ rằng mẹ luôn yêu con." Chiếc điện thoại được chuyền từ tay người này sang tay người khác. Ai đọc và cũng khóc: "Nếu con có thể sống, con phải nhớ rằng mẹ luôn yêu con"...

Câu chuyện cảm động này được đông đảo cư dân của mạng xã hội Facebook lan truyền, lấy về để chia sẻ trang cá nhân của mình, và nhận được vô vàn lời bình luận vô cùng ý nghĩa. Trong số các lời bình luận đó, phần lớn bạn trẻ đều cho rằng đây thật sự là một câu chuyện vô cùng xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng, khiến họ không thể cầm được nước mắt.

Cũng có những lời bình luận của những người con trong một giây phút nào đó đã làm buồn lòng cha mẹ rồi ăn năm hối hận, có những lời thương xót cho cháu bé vì còn quá nhỏ mà đã mất đi người mẹ thân yêu của mình, cũng có những lời động viên, khuyên dạy cháu bé “mẹ đã hy sinh quá lớn lao, lớn lên bé hãy luôn ghi nhớ và trở thành người có ích. Bên cạnh đó, có nhiều bạn trẻ do quá xúc động trước câu chuyện cảm động này, đã quay sang bất bình với những người do một lý do nào đó đã nhẫn tâm bỏ đi đứa con của mình: “Có những người mẹ sẵn sàng hi sinh mạng sống vì con, cũng thật buồn khi còn có những người mẹ bỏ cả đứa con của mình...”.
Trong cuộc sống, có vô vàn tình cảm quý giá mà đôi khi chỉ vì “dòng đời tấp nập”, chúng ta đã vô tình bỏ qua và không chân trọng. Chỉ đến khi mất mát, chúng ta mới nhận ra... Đây là một trong vô vàn câu chuyện cảm động về tình mẫu tử... khiến bất cứ ai đọc xong cũng phải rơi nước mắt và tự hỏi xem “liệu mình đã làm được những gì để xứng đáng với tình yêu bao la của cha mẹ”...
Hy vọng sẽ có thêm nhiều câu chuyện ý nghĩa về tình người được lan truyền để người trẻ có thêm tình yêu thương... "Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi...".
H.Anh

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

Giá đâu đó có người đợi tôi

0 nhận xét

Tôi đã từng tin rằng khi một con người bắt đầu chào đời thì người yêu của họ đã được định sẵn đâu đó trên trái đất này. Để rồi đến một ngày nào đó, hai người đi ngang nhau. Họ sẽ va vào nhau (như mấy bộ phim điện ảnh vẫn thường như vậy) và rồi câu chuyện bắt đầu. Sẽ bắt đầu những tháng ngày nhớ thương, khi mà mỗi buổi sáng thức dậy đã vội vã kiểm tra điện thoại xem có ai đó chúc mình một ngày mới tốt lành không và lúc tối về lại lặng lẽ cùng nhau nghe bản nhạc ấm áp trong một quán cà phê quen thuộc nào đó, lặng lẽ nhìn nhau, và lặng lẽ khiến cho nhau cảm thấy hạnh phúc.
Tôi đã từng tin rằng khi yêu thương ai đó hết lòng thì bạn sẽ được đáp lại, từng tin vào những tình yêu bắt đầu bằng sự chờ đợi. Đôi khi cuộc chờ đợi sẽ kéo dài rất lâu. Ba tháng. Ba năm. Hay thậm chí là mười năm, hai mươi năm. Nhưng rồi phía bên kia sẽ nhận ra rằng tình yêu không bằng đầu từ những rung động ngây ngô mà bắt đầu bằng những tình cảm chân thành. Cuộc tình có thể bắt đầu muộn hơn một tí, khi con người đã bắt đầu chính chắn hơn trong suy nghĩ và hành động. Nhưng cuộc tình sẽ kéo dài rất lâu, đủ để người ta yêu đến bạc đầu, đủ để mỗi phút giây trôi qua người ta lại thấy nhớ một vòng tay, một cái ôm, một ánh mắt, một nụ cười. Chắc lúc đó tôi cũng đã già, người tôi yêu cũng vậy. Nhưng người già lụi cụi vậy mà yêu đằm thắm hơn, da diết hơn những người trẻ. Bởi họ đã đi qua hết một chặng đường đời, đủ để nhìn nhau không phải bằng những món đồ hiệu bên ngoài, bởi mái tóc óng mượt như tơ, làn da mịn màng như da em bé mà họ nhìn bằng trái tim. Mà trái tim thì nào có nói dối bao giờ.
waiting Giá đâu đó có người đợi tôi
Tôi đã từng tin rất nhiều thứ, đủ để sống, đủ để mộng mơ và đủ để yêu, hay đó không hẳn là yêu mà chỉ là những gì tôi vẽ nên cho chính mình. Đủ để một đứa trẻ có thể ấp ủ về một ngày tôi sẽ đến nơi có người tôi yêu và yêu tôi. Khi ấy tôi sẽ thôi những tháng ngày lang thang một mình trên khúc đường Nguyễn Huệ, đôi lúc chỉ để chạy vòng quanh, không đến nơi nào cả, chỉ là chạy vọng quanh. Tôi sẽ không phải ngồi một mình trong quán café và bắt đầu nhấm nháp cái chất đắng từ từ trôi vào cuống họng. Tôi sẽ không phải trải qua những ngày không tên, những ngày mà cuộc sống sẽ lặng lẽ đến và đi theo một nhịp điệu buồn tẻ, để khi ai đó bất giác hỏi tôi về một ngày nào đó trong quá khứ, lại ngẩn ngơ. Và ngẩn ngơ là cách duy nhất để tôi có thể làm vì ngày đã trôi đi mất, đâu đó phía bên kia cuộc đời. Đâu đó mà dù cố kiếm tìm tôi chỉ có thể ngửi thế được dư vị đâu đó quanh đây nhưng hình ảnh thì mờ nhạt, giống như đi về 1 nơi nào đó, xa lắm.
Dạo quanh nhà sách và bắt gặp cái tựa khiến tôi phải ngẩn ngơ “Giá đâu đó có người đợi tôi”
Ừ thì biết đâu mình vẫn chưa sống đủ, chưa yêu đủ nên vẫn chưa đến được nơi đó. Và tôi lại bắt đầu tin, bắt đầu hy vọng vào những ngày mai.
Dù tôi vẫn chưa biết được rằng “đâu đó” là ở đâu.

Viết cho ngày mưa buồn...

0 nhận xét


Không biết từ bao giờ mưa đã đem lại cho mình nhiều cảm xúc đến thế, những tâm tư, suy nghĩ khác lạ bỗng dưng xuất hiện, len lỏi trong tâm hồn khi ngồi ngắm những cơn mưa.

Hình như mưa gợi cho người ta nhiều nỗi buồn, dạo một vòng quanh blog của bạn bè, tràn ngập nỗi buồn mêng mang, vì mưa, vì sao những ngày nắng không về, hay vì cái gì khác nữa...

Nhớ lại ngày xưa cũng thích mưa, còn thích đi dạo dưới mưa, thấy như đã lâu lắm rồi, 1 năm, 2 năm, 3 năm hay mới gần đây thôi... Có những người nhớ đến nó, chỉ nhớ về những thói quen mang toàn màu sắc lãng mạn đó... hay nhớ về nó, như chính mình đã cười nhạo của một thời sao quá dễ rung động và nông nổi. Những cảm xúc tưởng chừng đã ngủ yên nay lại trở về, nhắc thật nhiều những chuyện đã qua...

Mưa của tháng ngày qua có khác bây giờ không nhỉ?

Mưa của tuổi thơ chỉ nhớ là mưa trong bài tập làm văn, không nghĩ suy, không hoài niệm... Rồi mưa của năm tháng bắt đầu mơ mộng, biết buồn, biết nhớ, dù nỗi nhớ đôi khi không dành cho ai đặc biệt, chỉ là nhớ mà thôi... Tự nhiên nhớ lại những ngày tháng không âu lo, những ngày tháng còn ngồi trên giảng đường, nỗi buốn chỉ là nỗi buồn bè bạn. Nhớ những lúc trốn học theo lũ bạn đi chơi điện tử, hay chui vào một góc nào đó để nói chuyện phiếm, trêu đùa nhau và đơn giản nhất là những khi mấy thằng con trai tụ tập ngồi quán nước ở cổng trường. Hạnh phúc của mình lúc ấy giản dị làm sao mà đáng nhớ làm sao.Mọi thứ ùa về theo cơn mưa....

Nhớ cơn mưa phùn mùa đông giá lạnh, nhớ mưa xuân nhè nhẹ chỉ đủ làm ướt tóc, nhớ cơn mưa rào bất chợt của mùa hè oi ả... Hình như cơn mưa nào cũng gợi nỗi buồn. Không nhớ mưa mùa thu ,không biết là có mưa không nữa, mùa thu cũng đủ buồn man mác rồi...

Đã lâu không suy nghĩ thế này, đã lâu không muốn hoài niệm nhiều, không muốn buồn, không muốn nhớ, không muốn bận lòng vì bất cứ điều gì. Mình cứ tưởng rằng, thời gian, công việc, các mối quan hệ sẽ cuốn đi tất cả nhưng mình nhầm. Những khoảnh khắc, những năm tháng xưa cũ ấy lại hiện về một cách sống động trong tiềm thức nó. Nó nhớ tất cả...Chắc tại mưa.

Cũng đã rất lâu không viết nổi một lá thư, hay chỉ một dòng tâm sự tử tế rồi... Đã lâu không đọc và cũng không làm thơ, không viết nhật kí nữa. Cứ sợ quá để tâm về một cái gì đó, về một ai đó, sẽ lại phải thêm một nỗi buồn.

Ước lại một lần trở về ngày xưa, về những ngày mưa buồn nhè nhẹ, những ngày mưa của dòng sông kí ức, của những người đã đi qua và ở lại...

Ước lại một lần được cùng bạn bè đạp xe trên đường như ngày xưa, một lần lại được cùng nhau thâu đêm suốt sáng nằm bên nhau tâm sự... Lại 1 lần được buồn vui, mong nhớ mà không phải nghĩ suy xấu hổ, giấu kĩ cảm xúc của chính mình...

Ước lại là mình ngày ấy...

Ngày ấy... bây giờ... xin kí ức đừng để trôi theo thời gian, để mỗi ngày mưa về lại được sống lại ngày tháng cũ, cùng bạn bè cũ, những kỉ niệm cũ... Sắp vào mùa mưa rồi 

Tháng 12

0 nhận xét
Tháng 12 kỳ diệu với bao điều hứa hẹn, là tháng của sự yêu thương và đoàn tụ…
Tháng 12 thật bận rộn nhưng thấy thanh thản khi tình cảm của mình, yêu thương của mình cứ vơi rồi lại đầy mà chẳng bao giờ phải lo có ngày nó sẽ cạn kiệt…
Thấy bình yên vì nhìn đâu cũng thấy yêu thương, yêu thương trong ánh mắt, trong cái nắm tay thật chặt, trong những cái ôm khe khẽ nhưng cũng vừa đủ ấm của bạn bè hay đơn giản chỉ là những người xa lạ…
promise flower book Diễm của những ngày xưa
Và thấy nhớ em, người con gái mà tôi yêu, bây giờ chỉ muốn được gặp em, được ôm em vào lòng và nói với em những lời yêu thương nhất, em ở xa vậy, chắc không nghĩ là có một người lại nhớ em đến thế nhỉ? Xa nhau nhưng không có lúc nào anh lại không nhớ tới em, giọng nói ấy cứ làm anh rạo rực, giọng nói ấy đánh thức trong anh những niềm xao xuyến đã chết lặng và làm cho hồn anh, trái tim anh tràn đầy hạnh phúc. Hơi thở ấy đã phả vào từng sợi tóc, bàn tay thân yêu ấy đã xoa dịu cho anh những vết thương. Anh muốn sụp xuống trước trái tim trong sáng  ấy… Ôi người yêu dấu nhất của anh … Sao nhớ em đến thế… 
Tháng 12 … Ngày trước, những ngày này, anh còn ở trường, đang nhộn nhạo, xôn xao vui vẻ .., còn bây giờ là nỗi nhớ. Nhớ nhà, nhớ em, nhớ bạn và nhớ trường…
Cơn gió với những hạt nước li ti đánh thức mùa xuân dậy và đánh thức cả những tình cảm của anh dành cho em. Giờ đây nó đang dậy lên những làn gió mát, hệt như hơi thở của em, hệt như tiếng hát và những âm thanh đạm đà, xao xuyến cất từ trong trái tim em…
Tháng 12 ... Gói ghém lại những nỗi nhớ. Bao bọc yêu thương trong yêu thương, hoàn thành công việc thật sớm để về thăm em, sẽ tặng em những đoá hoa Ly đẹp nhất, những đoá hoa mà anh bắt đầu yêu khi biết rằng em rất yêu hoa Ly ...

Nguồn: vanhieu_cnshvn@yahoo.com

Thu đã về ôm nỗi nhớ trong tay ...

0 nhận xét
Sáng nay, bước chân khỏi giường, cảm nhận cái lạnh nhè nhẹ len lỏi vào cơ thể!. Nghe gió xào xạc từng cơn, thấy lòng bình yên khó tả, man mác một điều gì đó không thể nói ra … Vội nhìn qua của sổ, thu tới rồi...
Mùa thu, mùa của những cảm xúc thoáng qua, của sự lãng mạn, của tình yêu nhưng mang 1 chút buồn, 1 chút nhớ thương và hối tiếc ... Nếu coi một năm là một bản nhạc, thì phải chăng mùa thu là một nốt nhạc trầm? Nếu coi một năm là một đời người, thì phải chăng mùa thu là một khoảng lặng?
Nhắm mắt lại, trong không gian thật tĩnh lặng lắng nghe tiếng rơi nhẹ nhàng của chiếc lá, chợt nhận ra rằng cuộc đời và thiên nhiên có nhiều điều kì diệu! Đã bao lần sau giờ làm việc, chầm chậm một mình dạo bước trên con đường vắng, nhìn lá rơi lác đác, thấy lòng xao xuyến, muốn làm thơ, muốn hát vang, những lo toan thường nhật tan biến, kỷ niệm đẹp tràn về, thấy yêu thương khát khao vô vàn một ánh mắt từng làm rung động trái tim mình, thấy trống trải khi nhận ra mình vẫn thiếu một điều gì đó. Hình như là... một bàn tay ai để ấm áp hơn cho ngày thu về buồn se lạnh …
Chiếc lá theo làn gió từ đâu đến khẽ chạm vào bờ vai, ta nâng niu chiếc lá trong tay như giữ gìn hạnh phúc mình đang có. Đôi khi ta nhận thấy mùa thu đang lướt qua khi kỷ niệm đong đầy một vốc mưa xa, xa mãi… Mưa thu mỏng manh như điều dĩ nhiên phải đến, như niềm tin dễ vỡ mà không buốt như mưa đông để ta ngại ra đường. Thu trôi đi tự nhiên như chính lúc thu đến. Âm thầm, lặng lẽ và lầm lũi với tháng năm đến không ngờ. Chút lá nào chẳng tiếc níu kéo hồn thu mặc dù tất cả đã nhuộm màu vàng thẫm. Làn khói mỏng manh lang thang ngoài kia liệu ta có thể chạm vào…
Thu trong trẻo, thu mong manh quá . Ta gom nhặt những ký ức vội vàng, nhớ nhớ quên quên của một thời …
Nguồn: vanhieu_cnshvn@yahoo.com

Lưu trữ Blog

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ
LIÊN KẾT
TAG CLOUD
A http://sinhhoc.blogspot.com/ (15) Ảnh độc đáo (4) Bài báo khoa học (12) Bài báo quốc tế (7) Bài giảng-Giáo trình (81) Bản tin CNSH (6) Biology books (1) Blog sinh học (4) Các cây hoa màu khác (3) Các nhà khoa học (3) Campbell (1) Câu chuyện khoa học (1) Cây lúa (11) Cây ngô (26) Chân dung nhà khoa học (4) Công nghệ lên men (1) Công nghệ mới (6) Công nghệ sinh học (64) Công nghệ thực phẩm (5) Công trình khoa học (14) Di truyền phân tử (3) DNA tái tổ hợp (1) Dự án (1) Đăng báo quốc tế (2) Đề tài (2) Đọc và suy ngẫm (3) Động vật học (29) Ebook Công nghệ sinh học (24) Ebook công nghệ thực phẩm (1) Ebook sinh học (85) Ebook thực vật (11) Ebook Y - Dược (3) English learn (1) Giáo dục và Khoa học (11) Góc nhìn cuộc sống (7) Góc tâm hồn (7) Hiện tượng sinh học (16) Hóa sinh (4) hướng dẫn sử dụng phần mềm (2) Khoa học và ứng dụng (3) kinh nghiệm đăng báo quốc tế (1) kỹ thuật SSR (1) Luận văn - Luận án (6) Luyện thi B1 B2 (3) luyện thi đại học (1) Nghành CNSH làm gì (1) Nghiên cứu khoa học (2) Nông nghiệp (4) Olympic Sinh học (1) PCR và các kỹ thuật liên quan (3) Phần mềm dạy học (2) Phần mềm sinh học (17) Sách công nghệ thực phẩm (3) Sách sinh học (14) Sách sinh y (1) Sách Y khoa (3) Sinh học 12 (1) sinh học đại cương (1) Sinh học phân tử (2) Sinh học phổ thông (5) Sinh học ứng dụng (3) Sinh vật học (8) SSR (1) Tế bào gốc (2) Thế giới tri thức (1) Thông báo (1) thông tin nông nghiệp (2) Thực vật học (37) Tin sinh và Thống kê (9) Tu dien sinh hoc (1) Tuyển dụng (6) Từ điển sinh học (3) Vi khuẩn (1) Vi sinh vật (27) Video clip (2) Video sinh học (5) Vui cười - Hài hước (12) Y học - Cuộc sống (126) Ý tưởng khoa học (10)